Những câu chuyện về vụ chìm phà sewol


Hơn 300 người đã tồn tại ra đi, khổ cực thay khi phần nhiều là các em học sinh cấp ba từ trường phổ biến Dongsan.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về vụ chìm phà sewol

9 người vẫn còn đấy mất tích, đâu đó mặt dưới biển lạnh lẽo ngắt.

Hàng trăm gia đình, hàng triệu người dân hàn quốc tiếc yêu quý và ảm đạm bã. đa số người ví đây như một nỗi đau tột độ của cả tổ quốc trong chũm kỷ 21 này. 3 năm qua đi, bạn ta vẫn ghi nhớ như in từng câu chuyện, từng con tín đồ đã ra đi mãi mãi thuộc chuyến phà Sewol.



Giá như bao gồm một phép thuật xảy ra...

Nữ thuyền viên hy sinh cứu người

Những người sinh tồn trên chuyến phà Sewol năm như thế nào chắc sẽ không thể như thế nào quên được cô bé trẻ sẽ bình tĩnh, anh dũng giúp từng bạn trên phà thoát ra ngoài: chị em thuyền viên Park Ji-young.

Trong phần đông giờ phút gay cấn nhất, cận kề cái chết nhất, Ji-young vẫn ko mảy may lo đến tính mạng của chính mình mà chỉ muốn sao tất cả các hành khách rất có thể thoát ra khỏi tàu một cách an ninh nhất.

"Tôi thường xuyên hét lên rằng lý do cô ấy ko mặc áo phao cứu trợ cứu sinh trước. Park chỉ nói cô sẽ ra khỏi con phà sau khi bảo đảm rằng tất cả hành khách đã được giải thoát. Cô ấy nói thủy thủ đoàn, trong đó có cô ấy, đã là đa số người sau cuối rời phà", một hành khách may mắn sống sót kể lại.



Nữ thuyền viên Park Ji-young đã hy sinh mình nhằm cứu đa số người.

Nước càng kéo lên cao, Ji-young càng sớm tay đẩy những hành khách ra phía bên ngoài cửa để hoàn toàn có thể lên trên. Mặc dù khi nước vẫn ngập tới ngang ngực mình, cô gái trẻ vẫn không nhọc lòng mà tiếp tục trợ giúp mọi người.

Hàng chục người đã tồn tại nhờ phụ nữ thuyền viên dũng cảm, còn Park Ji-young, cô bé trẻ bắt đầu 22 tuổi vào năm đó đang nằm lại dưới biển cùng hơn 300 tín đồ khác.

Những tin nhắn gởi lại fan thân

"Không, bé không thể dịch rời bởi phà quá nghiêng. Di chuyển còn nguy hại hơn".

"Mẹ, bởi nhỏ sợ là trong tương lai không thể nói với bà bầu nên gửi tin nhắn này. Con yêu mẹ".

Đó là mọi dòng lời nhắn cuối cùng của đa số em học sinh gửi lại mang lại gia đình, cho ba mẹ. Khi mẫu phà dần nghiêng cùng chìm xuống biển, sự run sợ và bóng buổi tối vây quanh, loại chết gần như cận kề, anh em trẻ chỉ với biết giữ hộ lại các dòng tin nhắn sau cuối cho phụ huynh mình, hầu như câu nói ngắn ngủi nhưng mà cứa sâu vào tâm can phần đông người.

Xem thêm:



Những người bà mẹ vật vã mòn mỏi hóng con.

Đau đớn nạm và bất lực làm sao khi nhận thấy sự vô vọng của những con qua loại tin nhắn mà phần nhiều ông bố bà bầu không thể làm gì được. Đó là cái thời khắc, chúng ta biết cuộc sống của bé mình sẽ đếm bằng phút, bằng giây chứ không hề là hàng giờ nữa. Nhưng những bậc cha mẹ không làm những gì khác được. Chỉ còn nước mắt lưng tròng với sự hy vọng rằng các con mình đã bình an.

"Nếu có thể lặn, tôi đã nhảy xuống nước tìm phụ nữ mình", một phụ huynh nghẹn ngào nước mắt.

Người thầy giáo tự tử sau thời điểm sống sót

Trong hầu hết người như mong muốn sống sót bên trên chuyến phà tử thần đó bao gồm hiệu phó của trường trung học Danwon, ôngKang Min-kyu, 52 tuổi. Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau khoản thời gian được cứu vãn sống, ông Kang được tra cứu thấy đã tắt hơi trong tư thế treo cổ gần phòng tập thể thao trên đảo Jindo, nơi mà có hàng trăm phụ huynh đã ngóng chờ nhỏ sau thảm kịch.

Có lẽ, thầy Kang chỉ là 1 trong những trong số không ít nạn nhân liên quan tới vụ chìm phả nhưng mẩu chuyện của thầy lại khiến cho người ta bi đát vô hạn. Không ít người tự đặt thắc mắc cho tử vong của thầy, hợp lý thầy thừa dằn vặt vì chưng là tín đồ sống sót? phù hợp chuyến phà số trời kia đã ám ảnh cả cuộc đời thầy?



Thầy giáo Kang Min-kyu đang tự tử vài bữa sau vụ chìm phà.

Không ai biết chắc câu trả lời, nhưng fan ta biết rằng, thời gian sau đó đã là đầy đủ ngày giấc mơ của thầy chợp chờn trong cơn ác mộng khi hàng nghìn em học sinh của mình đã ra đi mãi mãi. Sự ra đi của thầy có lẽ rằng như một sự giải thoát, một minh chứng cho nỗi ảm đạm cùng rất của fan ở lại.

Giá như cuộc sống thường ngày này ko nghiệt bửa như vậy...

Bàn thờ tầm thường của hàng trăm học sinh

Ngôi trường Dongsan, khu vực từng rộn ràng tấp nập tiếng mỉm cười và hy vọng bừng sáng của học sinh lúc này lại nhuốm một color tang thương.

Một bàn thờ chung được dựng lên thân trường, vị trí di ảnh và phần lớn bó hoa rubi tưởng niệm sự ra đi của rộng 200 em học sinh và giáo viên như bóp nghẹt trái tim của bao người. Không khi nào, bạn ta lại thấy sự vô vọng như vậy trên một khu vực đáng nhẽ ra đề xuất ngập tràn niềm vui và sự sống.



Bàn thờ bình thường của hàng trăm ngàn học sinh.

Lũ con trẻ mới gần đầy 20 tuổi, vẫn còn trẻ trung và sôi nổi, nhiệt thành với nhiều ước mơ. Nhưng lại giờ đây, các em đã mãi mãi ra đi, còn lại tuổi thanh xuân của chính bản thân mình lại ngôi trường này cùng trên chuyến phà số phận kia.

Có lẽ, chưa đám tang làm sao lại khiến cho người ta khóc không ít đến thế. Nếu không có chuyến phà Sewol ngày 16/4 đó, ngôi ngôi trường Dongsan lúc này chắc lại có một ngày xuân ngập nắng cùng niềm vui.


Ngôi trường lúc này chỉ còn nỗi bi hùng thương vô hạn.
Theo Thời Đại
*
Gửi bài viết