Mùa giáng sinh đó còn nhớ không em

Mỗi mùa Giáng sinh về, trên đây đó lại vang lên mọi giai điệu rất gần gũi của ca khúc Bài thánh ca buồn:

*

Nhạc sĩ Nguyễn Vũ.

Bạn đang xem: Mùa giáng sinh đó còn nhớ không em

So với các nhạc sĩ sẽ thành danh trước năm 1975 thì nhạc sĩ Nguyễn Vũ còn khá ttốt (sinh năm 1944), cho nên nhạc sĩ với người viết cũng khá là “phù hợp gu” trong không ít cthị xã. Nhà của ông (cũng là lớp dạy dỗ lũ, nhạc) làm việc xđọng đạo Nghĩa Phát (Tân Bình, Sài Gòn); đi từ công viên Lê Thị Riêng theo con đường CMT8 vào trong nhà ông buộc phải đi qua đoạn đường Chấn Hưng, chỗ có khá nhiều hàng quán mà lại bạn viết cùng nhạc sĩ Nguyễn Vũ từng “so… rượu luận anh hùng”. đa phần hôm trong tiệm, người viết bài bác này vỗ bàn hát boléro mang đến ông nghe: “Một chiều vào buổi tối cuối tuần, mưa rơi lất phất và mây white giăng giăng/Em mang lại thăm anh và bởi mưa mãi buộc phải không kịp về/Bên em, anh yên ổn chú ý khung trời cùng đáy mắt mộng mơ/Sợ người yêu khóc, khe khẽ mặt tai anh nhắc chuyện ngày xưa… Cthị trấn xưa nhắc rằng…”. Đó là phiên bản Huyền thoại chiều mưa do “tín đồ vẫn đối lập với tôi” chế tạo lúc mới 23 tuổi.

Nguyễn Vũ tên thật là Nguyễn Tuấn Khanh hao, sinc trên TP.. hà Nội cơ mà xuyên suốt thời thơ dại ông sống ở Đà Lạt. Chính thị thành sương mù này đã tác động không hề ít cho bước con đường nghệ thuật của Nguyễn Vũ sau này: 12 tuổi (1956) cậu nhỏ xíu Vũ giành quán quân 1-1 ca em nhỏ vì chưng Đài Phát tkhô giòn Đà Lạt tổ chức triển khai. 20 tuổi, nhạc sĩ tphải chăng này vẫn bao gồm chế tạo đầu tay, đó là bản Một loài chyên biển lớn (1965)… Tuy nhiên, nói đến Nguyễn Vũ là tín đồ ta ngay tắp lự nghĩ về cho ca khúc đang đưa tiếng tăm của ông được không ít fan thời gian hiện thời biết đến, chính là ca khúc Bài thánh ca bi tráng. đa phần năm kia, vào một mùa Giáng sinch, tín đồ viết đã gồm dịp chất vấn ông: “Bài thánh ca nào là…thánh ca buồn?”. Ông xác nhận đó đó là phiên bản thánh ca bất hủ Đêm thánh hết sức (Silent night).

Ông kể: “Không gọi sao mỗi khi nghe bài bác hát này tôi luôn luôn gồm trọng điểm trạng xuyến xao, bi thương bi thảm cố kỉnh làm sao ấy. Bài hát vẫn chuyển tôi về với mọi hoài niệm thời ngày xưa, cũng thiết yếu hầu như hoài niệm này cơ mà tôi đang viết Bài thánh ca bi hùng. Dạo ấy, tôi mới chỉ là cậu thiếu niên 14 tuổi, mỗi ngày đi lễ trong nhà thờ Con Gà (Đà Lạt). Ssinh sống dĩ tôi “siêng” đi lễ mang đến vậy nguyên nhân là tôi phát hiện có một cô gái đẹp nhất và… cực kỳ ngoan đạo, hàng ngày cô ấy vẫn đi lễ ngang qua ngõ công ty tôi. Trái tyên trẻ trung của đứa đàn ông bắt đầu Khủng như tôi thổn định thức mang đến tội nghiệp! Đi theo cô ấy xuyên suốt ba mon, với 3 km đi, về mỗi ngày, “mòn nhẵn” cả nhị tuyến đường Phan Đình Phùng (bên tôi) với Hai Bà Trưng (công ty cô ấy), lồi lõm lũng đồi nhỏng lòng tôi lo ngại ôm mối tình câm. “Trầy trật” cho vậy mà tôi new chỉ biết được cô ấy thương hiệu là Th., lớn hơn tôi nhì tuổi… Cho mang lại một buổi chiều ngay sát lễ Giáng sinh, vừa tan lễ thì ttách đổ cơn mưa muộn, cô ấy nxay vào trong 1 mái hiên nhằm trú mưa, tôi trú ghẹ kề bên.

Xem thêm:

Văng vẳng trường đoản cú đâu đó vọng ra bản thánh ca thân quen thuộc: “Đêm thánh vô cùng/Giây phút ít tưng bừng/Đất với ttránh, se chữ đồng/Đêm ni Chúa nhỏ thần thánh tôn thờ…”. Th. đứng trú mưa với hát theo nho bé dại. Tôi sững sờ, trong mưa gió mùa rét buốt giọng hát cuả Th. nghe bi ai bao la. Áo nhiều năm Trắng, quần Black, bên phía ngoài mặc thêm áo nóng red color trông Th. teo ro như một bé chyên trong mưa và bão, tôi ước ao làm cho một động tác gì đấy nhằm chnghỉ ngơi che, bảo đảm đến Th. Nhưng không dám. Cuối thuộc, thu hết dũng cảm tôi gửi tay vuốt hờ phần đông phân tử mưa bụi bẩn bên phía ngoài mẫu áo ấm Th. sẽ mặc. Th. nhoẻn miệng cười cợt, nói “Cám ơn nghen!”. Mưa tạnh, người ta về rồi mà lại tôi còn đứng ngơ ngẩn. Chỉ ba ngày tiếp nối, gia đình tôi chuyển vào sinh sống sống Sài Gòn. Từ kia các lần nghe bài xích thánh ca Đêm thánh khôn xiết hồn tôi lại xuyến xao vượt đỗi, lưu giữ chiều tối mưa sát Giáng sinc ngày như thế nào vào một không gian cực kỳ Đà Lạt, nhớ câu nói “Cám ơn nghen!” và thú vui, ánh nhìn xanh ngắt, hiền hậu. Những loại “nhớ” này ám ảnh tôi yêu cầu mang lại năm 1972 tôi viết ca khúc Bài thánh ca bi ai và ca sĩ Thái Châu là tín đồ trình bày bài bác hát này đầu tiên, với được thương hiệu đĩa Sơn Ca sở hữu độc quyền”.

Ông nói tiếp: “Những hoài niệm bàng bạc trong ký kết ức tôi là cấu tứ nhằm có mặt bản nhạc. Tôi suy nghĩ, cứ đọng nhằm y như vậy vững chắc đang đẹp hẳn lên. mà còn tôi đang gồm một gia đình êm ấm (nhạc sĩ Nguyễn Vũ có bốn con gái, đa số vẫn trưởng thành – NV) còn cô ấy chắc chắn là đã và đang “đề huề nhỏ cháu” – một sự chạm chán gỡ (nếu như có) chỉ thêm… rối! Tôi cũng có tương đối nhiều chuyến trở về Đà Lạt, thâm trung ương cũng có thể có ý dò tra cứu, nhưng biệt vô âm tín. Đà Lạt bây giờ chuyển đổi quá nhiều”.

Đã rộng 40 năm trôi qua, Bài thánh ca buồn quả tình là một trong những ca khúc sẽ quá qua sự thách thức của thời gian để đổi thay hiện tượng lạ chứa nhiều quý hiếm nghệ thuật và thẩm mỹ, được khắp cơ thể theo đạo Thiên Chúa, lẫn bạn nước ngoài đạo hâm mộ. Một mẩu chuyện tình lãng mạn tuy thế tinh tế và sắc sảo với chân thực của một mùa Noel kỷ niệm, hơi phảng phất ảm đạm, nhưng không ảm đạm. Ngày nay, lễ Giáng sinc đang trở thành một dịp sinh hoạt văn hóa xã hội nhộn nhịp của rất nhiều tầng lớp dân chúng nói phổ biến, và đối với họ, Noel là một trong ngày hội rộng là một trong Dịp lễ. Riêng ca khúc Bài thánh ca bi ai tới lúc này vẫn được không ít fan nghe, mê say cùng liên tiếp hát, thậm chí là đang xuất hiện xu hướng tthấp hóa từ từ.