HẠ HỮU KIỀU MỘC NHÃ VỌNG THIÊN ĐƯỜNG

Truyện Thiên Đường Nơi Em cảu tác giả Tđọng Nguyệt luân phiên quanh rất nhiều câu chuyện đời thường rất tự nhiên. khung chình ảnh xung quanh ồn ào, náo nhiệt độ tuy nhiên nhân vật dụng chính Thỏng Nhã Vọng cũng chỉ giá buốt lung ngồi quan tiếp giáp, mang lại cuối cũng chỉ bật mỉm cười một ít.Cảm xúc của cô ý luôn luôn bị đtrằn nén, cô luôn từ hỏi tại sao ông xã cô lại quăng quật cô theo bạn không giống vầ bây chừ anh ta vẫn sống đâu?Tlỗi Nhã Vọng bắt buộc có tác dụng thầy giáo cho cậu bé ấy một giải pháp ko tình nguyện.

Bạn đang xem: Hạ hữu kiều mộc nhã vọng thiên đường

Rồi một ngày Hạ Mộc cậu nhỏ xíu bị trường đoản cú kỷ vì bị ám ảnh vì cái chết của bà bầu, thiếu thốn tình tmùi hương từ bỏ phụ huynh. Cô sẽ sử dụng bao gồm cảm xúc chân thực của bản thân để làm bạn với cậu, sưởi nóng cậu chứ không hề 1-1 thuần thương thơm sợ hãi cậu. Trước tình cảnh đó cô chợt lưu giữ về tín đồ các bạn tkhô giòn mai trúc mã tên Đường Tiểu Nhiên cũng tốt đảm bảo cô.Liệu phần lớn thảm kịch của Tlỗi Nhã Vọng một cô bé tốt những điều đó bước đầu từ bỏ đâu? 
Trích dẫn giỏi vào truyện:

Anh kỳ vọng kiếp sau chúng ta sẽ gặp lạiLúc đó, em nhất định đừng để lạc mất anh

Nơi nào có anh, nơi ấy mới là thiên đường

Chị muốn có một địa điểm giống như thiên đường.Vậy ở thiên đường ấy có em không?

Có nhiều lúc bỏ qua một lần nghĩa là bỏ qua một đờiLần sau gặp lại có lẽ là kiếp sau

"Cậu sinc như hoa trời hạ, yêu thương nhỏng lạnh giá ngày đông, cuối cùng không ngóng được đến lúc xuân về" (*) Chỉ một câu ngắn gọn này thôi, tuy vậy nó dường nhỏng có thể miêu tả hoàn toàn về bé người và tình yêu thương của anh chàng Hạ Mộc với Nhã vọng vào Thiên đường khu vực em.Hạ Mộc là một cậu thiếu niên có trong mình những tổn thương sâu sắc. Quá khứ Black tối nhỏng một bé quỷ dữ tàn ác từng ngày gặm nhấm trung khu hồn cậu. Cậu thu mình trong thế giới riêng biệt, cô độc và lạnh giá. Những tưởng, sẽ không có ai và bất cứ người nào nguyện ý phá đi lớp tường thành chắc rằng đó để đưa cậu ra. Nhưng vào năm Hạ Mộc 10 tuổi, một thiên thần mang tên Nhã Vọng đã xuất hiện.Lần đầu tiên gặp mặt là khi cậu vịn bậc thang bước xuống thềm còn cô lại đứng phía dưới ngẩng mặt lên nhìn. Mái tóc dài rũ nhẹ, giọng nói nlỗi tơ trời và nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh dương. Chính hình hình họa này đã khắc sâu vào vai trung phong hồn thơ ngây của Hạ Mộc đến hết phần đời còn lại, cũng là khohình họa khắc đẹp đẽ rung động nhất cậu nhớ về...Hạ Mộc vẫn nlỗi thế, khép mình trong thế giới tĩnh lặng ấy. Khuôn mặt xinch đẹp, song mắt trong trẻo lạnh nhạt, cậu hệt như một nhỏ búp bê sống mà người khác không dám lại gần. Nhưng từ lúc Nhã Vọng xuất hiện, mọi thứ bị phá vỡ nhiều loại. Chính cô đã kéo cậu bmong vào thế giới rực rỡ màu sắc ngoài kia. Cũng chính cô đã gieo vào lòng cậu một hạt tương tự yêu thương thơm thầm lặng...Người ta thường nói bi tráng lớn nhất vào đời người không phải là yêu một người mà người đó ko yêu thương mình, mà chính là biết rõ người đó không yêu thương mình lại không thể dừng lại những yêu tmùi hương trong lòng. Và Hạ Mộc đã nlỗi thế, chôn sâu tình yêu thương ấy vào tyên... Đau đớn vụn vỡ...nhìn hoàn toàn những ấm áp yên ấm Nhã Vọng có với Đường Tiểu Thiên...Tình yêu? Vốn dĩ là gì cậu chưa từng biết tới tuy thế lại có thể cảm nhận ra những nhức tmùi hương đã chịu đựng. Có phải vì khohình ảnh khắc rung động Lúc trông thấy cô lần đầu tiên. Có phải vì mùi thơm trên mái tóc cô vào ngày đầy gió. Có phải vì tiếng nói ấm áp cô hiểu tên cậu "Hạ Mộc, Hạ Mộc..". Có phải vì hai tay ấy đã từng dịu dàng nắm tay cậu... Hay có phải vì yêu thương thương thơm nên mới khổ sở đến thế tốt không? Vậy thì, cậu tình nguyện làm người bên cạnh chở bịt cho cô, như câu hát đã từng nghe thấy "Muốn đổi thành hạt mưa kia, nhẹ rơi xuống bên em, bịt đi những nhức buồn..."Nhưng, "Nếu có thứ gì hiền dịu nhất thế gian này thì đó là số phận... để ta được gặp nhau. Nếu có thứ gì ác độc nhất thế gian này thì đó là số phận... để ta phân tách lìa nhau"(*) Và biến cố xảy đến, cuốn tung toàn thể những giỏi đẹp sẽ có, hủy hoại, chôn vùi hầu hết... Nhã Vọng, cô gái nhỏng thiên thần mà Hạ Mộc yêu thương hết lòng, muốn chở bịt bằng tổng cộng lại bị Khúc Uất Nhiên - tên quỷ dữ kia cưỡng hiếp. Giây phút nmong mắt cô rơi, tim cậu nhỏng bị người ta đâm thành trăm mhình họa... Cậu muốn giết người, muốn nhuộm màu đỏ tê lên kẻ đã phá hủy đi Nhã Vọng...Cậu đứng đối diện với Uất Nhiên, tay chĩa súng vào ngực anh ta, ánh mắt vào trẻo lạnh lùng. Anh ta cười đắc thắng, ngạo nghễ với cậu, với tủi nhục đã tạo ra đến Nhã Vọng chỉ bởi vì nghĩ rằng Hạ Mộc vẫn là một cậu bé ko dám làm gì.

Xem thêm:

Nhưng anh ta nhầm rồi, Hạ Mộc mang lại dù năm 10 tuổi, 15 tuổi hay 18 tuổi nhỏng bây giờ, chỉ với có người thương tổn đến Nhã Vọng, cậu cũng nhất định hủy đi người đó. Phát súng kia vang lên, muốn kết thúc mạng sống Uất Nhiên, cũng muốn kết thúc đi sau này tươi sáng của cậu thanh niên Hạ Mộc.6 năm trong tù là cái giá cậu phải trả tuy vậy cậu lại không từng hối hận. Giây phút lướt ngang qua cô trong ngày lĩnh án, cậu ko dám nhìn thẳng vào cô. Bởi cậu sợ, chỉ là nhìn cô ấy, cậu sẽ con quay đầu lại mà ko thể đi mất. Giống nlỗi cậu đã từng nói: "Từ lâu tôi đã biết mình ko thể có được cô ấy, tuy vậy tôi vẫn ko muốn buông cô ấy ra, ko muốn..."(*) Lời ấy chang mà bi ai đến thế kia chứ? Buông tay cô ấy là cậu không còn toàn bộ... Hy vọng, niềm tin, tình yêu và cả sinc mệnh của bạn mình...Tháng năm trong nhà giam tăm tối như một cơn ác mộng kinh khủng khiến người ta ko dám nghĩ đến. Còn cậu lại từng ngày từng ngày chịu đựng với nó. Chỉ có khi nhớ về Nhã Vọng, nhớ về nhiều loại những ấm áp từng có mới có thể khiến cậu vượt qua được những điều ấy. Cậu hiểu thầm tên cô trong giấc mơ, muốn níu kéo rước bóng dáng ấy. Mơ hồ giữa thực và ảo... Nhã Vọng, Nhã Vọng... Ly biệt lần này bao giờ mới chấm dứt...6 năm sau, lần nữa cậu và Nhã Vọng có cơ hội với mọi người trong nhà. Nhưng tận sâu trong lòng cậu sợ hãi. Bởi yêu thương tmùi hương này quá đẹp mà cậu không dám tin rằng mình vẫn nắm giữ. Nhã Vọng là của cậu, Nhã Vọng mà cậu yêu tmùi hương và chờ chờ bao năm qua cuối cùng cũng xoay về bên cậu... Cậu như đi trên tấm băng mỏng, chỉ sợ một bmong giẫm mạnh, nói chung sẽ tung ra nhỏng chưa từng vĩnh cửu. Mỏng manh. Bất an...Rồi cậu gặp lại Uất Nhiên và anh ta cũng muốn tìm cậu để trả thù mang đến những ân oán trmong phía trên. Cuộc giằng co đẫm máu kéo dài, cậu giết chết anh ta, ko bởi vì dự, ko sợ hãi, không hối hận chút nào. Nhưng đó cũng là ngày mà cậu phải rời xa Nhã Vọng lâu dài... khi máu thấm trmong ngực cậu, máu vương trên mái tóc cậu, máu lăn uống dài qua gò má khóe môi... Thế giới tanh nồng mùi máu... Cậu cứ thế ra đi, không thể gặp mặt cô lần cuối chẳng thể nói mang đến cô biết cậu yêu cô yêu thương cô nhiều nlỗi thế nào... Yêu đến mức sinch mệnh trong phút giây phân chia lìa này chỉ tràn ngập bóng dáng của cô. Chỉ mong ao ước Nhã Vọng của cậu đừng khóc... Đừng rơi ncầu mắt cho sự ly biệt này. Bởi nếu thật sự có kiếp sau, bất kể thế nào, cậu cũng sẽ tìm đến bên cô... Vì vậy, "Nhã Vọng, đừng khóc..."(*)___________________________(*): trích dẫn từ sách.